Bài 24
Bố tôi là một người nghiện rượu
Bố tôi đã
từng là một người nghiện rượu. Nhưng ông đã bỏ từ 8 năm rồi. Ðó là điều may mắn
cho gia đình tôi. Giả sử ông vẫn tiếp tục uống thì chắc đến bây giờ tôi cũng
chẳng thèm nhìn mặt ông nữa. Tôi cho rằng, rượu là một trong những lý do chính
dẫn đến sự ly tan gia đình tôi 13 năm về trước. Cứ khi nào bố tôi uống rượu,
ông ấy lại đánh mắng mẹ tôi. Nhưng bây giờ tất cả đã đi vào dĩ vãng. Trước đây
4 năm, mẹ tôi đã làm đám cưới với một người đàn ông khác, người này tôi cũng
coi như cha đẻ.
Tôi vẫn thường lui tới thăm bố tôi. Ông đề nghị tôi giúp ông. Ông nói
rằng:”Anja, bố rất yêu con và lúc nào cũng sợ mất con, khi bố có ý định uống
lại. Hãy giúp bố, để bố không bao giờ đụng đến cái của nợ ấy nữa nhé!”
Anja 16 tuổi, lớp 10
Rượu đã phá hoại gia đình tôi
như thế nào?
Khi tôi còn bé, bố tôi ngày nào cũng uống
rượu. Ông uống nhiều, nhiều hơn sức chịu đựng của một người bình thường. Tháng
bảy năm ngoái, ông đáng lẽ được đưa vào bệnh viện, với hy vọng chữa chạy để hồi phục lại sức khoẻ cho ông.
Nhưng ông không đi chạy chữa mà cứ ở nhà. Ngày qua rồi ngày lại đến, bố tôi dần
dần không thể đi lại , nói hay viết được nữa. Tôi chưa bao giờ thấy ông tỉnh.
Và hồi đấy có lúc tôi đã mong như thế. Bởi vì, khi trong tình trạng say, ông
hiền. Ông mà tỉnh thì ông sẽ dữ dằn hơn rất nhiều, điều đó làm tôi sợ.
Ít lâu sau, một nhân viên của sở y tế đến bắt bố tôi phải vào bệnh viện.
Nhưng rất đáng tiếc, đã quá muộn rồi!
Hai tuần liền, ông phải nằm trong phòng cấp
cứu đặc biệt, không ai được thăm ông, ngoài mẹ tôi. Ông chỉ sống được nhờ tiếp
đạm. Ít lâu sau, ông mất. Bệnh viện cho biết, lá gan và thận của ông đã hoàn
toàn hỏng. Từ đấy, cuộc sống của tôi chẳng còn ý nghĩa gì nữa!
Sabine, 16 tuổi, lớp 10
Ðiếu thuốc đầu tiên
Tôi vẫn thường đến chỗ bạn gái Katja. Hồi đó chị ấy 15, hơn tôi 3 tuổi.
Chúng tôi thường nói chuyện với nhau. Một lần trong câu chuyện, chị ấy châm một
điếu thuốc và hỏi tôi có muốn hút thử không. Tôi ngần ngừ , nhưng cuối cùng tôi
cũng rút một điếu. Tôi châm lửa và hút. Tôi ho khủng khiếp.
Nhưng đến điếu thứ hai thì đỡ hơn. Nó vẫn như
cào ở cổ họng, nhưng nói chung là được.
Bây giờ tôi đã 15 và hút thuốc hàng ngày. Ngày nào tôi cũng hút chín hay mười
điếu, có lúc tới mười ba, mười bốn điếu. Tôi không thể nào bỏ được. Ngay
sau khi ngủ dậy, tôi đã phải làm một điếu cái đã.
Simone, 15 tuổi, lớp 10
Các em hãy đọc kỹ những tâm sự trên và trả lời những câu hỏi
sau!